
Chùa A Di Đà tọa lạc tại thôn 6, xã Lộc Tân, huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Đồng, cách thành phố Bảo Lộc khoảng 30km. Nơi đây còn gắn liền với buôn làng của người dân tộc Châu Mạ mang tên Đăng Đừng, vì vậy người dân địa phương thường quen gọi là chùa Đăng Đừng.

Để đến chùa, từ trung tâm thành phố bạn đi theo hướng thác Đamb’ri, chú ý biển báo rẽ phải vào Hoa Viên Địa Tạng Vương, rồi đi thẳng theo con đường đất đỏ khoảng 5km là đến nơi. Dọc đường, bạn có thể ghé thăm nhiều thắng cảnh đẹp như thác Đamb’ri, nông trường trà Tam Dương, Thịnh Thái và nhiều điểm thú vị khác.

Ngôi chùa được khởi công xây dựng từ năm 2005 trên diện tích ban đầu lên đến 13ha. Đây là công trình kiến trúc Phật giáo độc đáo và lớn nhất tại Bảo Lộc, mang sự kết hợp hài hòa giữa phong cách văn hóa Châu Mạ và kiến trúc Tây Nguyên cổ truyền. Ngoài ra, chùa còn là nơi sinh hoạt và tu tập của đạo tràng Phật tử đến từ nhiều dân tộc trong vùng.

Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân đến chùa chính là những đồi chè xanh ngát bao phủ toàn bộ khuôn viên — một nét đặc trưng của vùng đất vốn nổi tiếng với nghề trồng chè truyền thống. Cổng chùa được xây theo lối tam quan với ba cửa, bốn cột chống màu vàng và mái ngói đỏ gạch uốn lượn gợi nhớ hình ảnh nhà Rông Tây Nguyên. Đường lên cổng trải qua những bậc đá vàng, hai bên là hàng cau thẳng tắp và những ngọn đèn trang trí nên thơ.

Đi sâu vào bên trong là một khuôn viên rộng lớn với nhiều tiểu cảnh, hồ sen và các công trình độc đáo. Ngay bên trái từ cổng vào, một hồ nước lớn hiện ra với ngôi điện thờ màu đỏ nổi bật giữa mặt hồ — khiến nhiều du khách liên tưởng đến chùa Một Cột nổi tiếng ở Hà Nội. Để ra điện, bạn bước qua một cây cầu gỗ nhỏ mộc mạc, giản dị nhưng đầy duyên dáng.

Gần đó là chính điện của chùa. Hai bên đường dẫn lên chính điện là đôi voi lớn đối diện nhau uy nghiêm — biểu tượng văn hóa đặc trưng của vùng Tây Nguyên. Phía trước chính điện là khoảng sân rộng trang trí hoa văn hình tròn gợi liên tưởng đến trống đồng Đông Sơn. Chính điện mang sắc đỏ chủ đạo, xây theo lối kiến trúc nhà Rông với mái cao vút, trên đỉnh trang trí họa tiết “lưỡng long chầu nguyệt” quen thuộc trong kiến trúc chùa chiền Việt Nam.

Với người Tây Nguyên, nhà Rông là nơi linh thiêng nhất của cả làng — nơi khí thiêng đất trời hội tụ, che chở và bảo vệ cộng đồng. Nhà Rông là biểu tượng của niềm tự hào và giá trị tâm linh sâu sắc. Chính vì vậy, chính điện được xây dựng theo kiến trúc nhà Rông, nhưng vẫn hòa quyện khéo léo với những hình ảnh quen thuộc của văn hóa Việt Nam.

Các công trình trong khuôn viên chùa được trang trí tinh xảo và giàu ý nghĩa với những họa tiết chim hạc, phượng múa, dã gạo thổi kèn — mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc nói chung và văn hóa Tây Nguyên nói riêng. Phía sau chùa có khu khách đường và trai đường dành cho du khách nghỉ chân trong hành trình tham quan.

Toàn bộ khuôn viên chùa được thiết kế với các lối đi bộ trên thảm cỏ xanh, cây cảnh, hồ nước, cùng tượng Phật A Di Đà, tượng Phật Quan Thế Âm Bồ Tát và tượng Phật Thích Ca Mâu Ni dưới gốc bồ đề — tất cả tạo nên một không gian như chốn tiên cảnh, mang lại cảm giác bình an và thanh tịnh cho mỗi du khách ghé thăm.